Nhớ em

Tiếng dương cầm rộn rã cất lên. Bừng tỉnh sau giấc ngủ dài, anh trở về với thực tại. Và anh đã cay đắng tự cười chính mình, tại sao khi ở bên em anh lại sợ đánh mất em đến thế. Có lẽ bởi anh không thể biết được anh sẽ như thế nào nếu anh mất em lần nữa? 

Đã có lần đi dưới cái nắng nhẹ của mùa thu, nó gợi cho anh một cảm giác xao xuyến và dịu dàng. Vô thức anh cầm điện thoại nhắn tin cho em: “ Em và mùa thu khác nhau, nhưng đều đẹp như nhau”. Anh đã từng nói với em như vậy đúng không? Em và mùa thu đẹp như nhau, chỉ có điều, em dịu dàng và ấm áp hơn trong khi mùa thu không có. Bởi ngay từ giây phút nhìn thấy em, anh đã bị chìm đắm trong đôi mắt ấy. Đó là điều chỉ có ở em thôi.

nho em
Ảnh minh họa

Trong đôi mắt ấy, không có nói dối, không có phiền muộn, đôi mắt dịu dàng và bình yên đến lạ. Thấy mắt em, ngắm môi em cười và dịu dàng vuốt mái tóc em, nghe em nói. Những kí ức ấy, đối với anh, đó là những kí ức để anh gượng dậy mỗi khi mệt mỏi và sụp đổ.

Anh không thể hiểu anh, tại sao anh lại có cảm giác như thế! Cảm giác như là anh đang vùng vẫy giữa dòng nước và tóm được chiếc dây vậy. Anh đang cố giữ chặt để nó không tuột mất. Vì em là điều duy nhất nối anh với cuộc sống này. Biết hạnh phúc mong manh thế mà không thể đưa tay níu lấy.

Biết tình yêu em dành cho anh cho anh như một giọt nước mát giữa sa mạc, quý giá và đáng trân trọng biết bao nhiêu? Nhưng anh phải đứng nhìn giọt nước ấy tan biến giữa sa mạc mà không thể đưa tay hững lấy. Cảm giác của anh bây giờ như vậy đấy. Sao mà với anh, hạnh phúc xa xôi quá!

Em vẫn đang ở bên cạnh anh đấy thôi, gắng gượng và đau khổ bên cạnh để xoa dịu những nỗi đau của anh. Nhưng anh biết, sẽ đến lúc, anh phải để điều anh yêu nhất rời xa anh. Sẽ đến lúc nỗi đau của anh cứ lớn dần lên mà không được xoa dịu. Sẽ đến lúc anh phải đẩy em ra xa anh. Để những lời hứa nhạt nhòa trong những giấc mơ em khóc! Anh sẽ nhớ em!

Nỗi nhớ và sự cô đơn có thể giết chết anh. Nỗi nhớ em sẽ cứ cồn cào xé nát ruột gan anh mỗi đêm. Anh đã một lần tự dối lòng mình rằng anh phải quên em, nhưng anh không thể làm được. Vì vậy anh chỉ có thể chọn cách đi bên lề cuộc đời em, lo lắng cho em. Vì chỉ có như thế, anh mới có thể đi tiếp và chịu đựng những nỗi đau của mình!

 

Anh tự hỏi có bao giờ mình lấy lại được nó không? Nó có xa chúng ta thật không? Có lẽ thời gian, thời gian sẽ chứng minh tất cả. Nếu chúng ta là của nhau thì không gì có thể chia cắt được chúng ta. Thời gian là một kẻ vô hình. Nó có thể giết chết nột tình yêu non nớt nhưng nó cũng là nhân chứng của một tình yêu mạnh mẽ. Vậy thì hãy để thời gian đi, thời gian sẽ chứng minh tất cả.

Anh sẽ phải đi qua bao con đường nữa mới thấy được em? Anh phải đi qua bao nỗi đau nữa để thấy em hạnh phúc. Thì cho dù em ở đâu, khi em mệt mỏi, khi em giận hờn, khi em cần chia sẻ, chỉ cần em nghĩ đến anh, dựa vào anh, thì đối với anh, giây phút ấy là thiên đường rồi. Em à! Anh nhớ em…

Pin It